Monday, December 21, 2015

Đã ăn ngủ,hại đời biết bao nhiêu cô gái để giờ đây tôi phải trả giá cho điều đó

Cuộc chơi nào rồi cũng sẽ có điểm dừng, một ngày kia khi tôi không còn ham hố với những trò chơi xác thịt ấy nữa thì cũng chính là lúc  tôi mới hiểu thế nào là cuộc đời có vay, có trả chứ mọi điều không phải tự nhiên mà mang đến.

12_10_1341832854_65_1341824958-landau
(Ảnh minh họa)
Là anh chàng đẹp trai lại được sinh ra trong một gia đình giàu có giữa thủ đô Hà Nội, nên ngay từ nhỏ tôi đã mắc cái thói ham chơi hơn ham học… Cho dù là sự cố gắng đầu tư của gia đình là rất lớn nhưng tôi cũng chỉ có thể chạm được đến tấm bằng tốt nghiệp trung học bổ túc mà thôi, thứ bằng mà người ta còn hay gọi là xóa mù chữ ấy.
Ngược lại thì cái sự ăn chơi sa đọa của tôi lại có rất nhiều người phải nể, nhất là cái phần yêu đương gái mú thì tôi đã có phần nổi tiếng từ khi mới ở lứa tuổi vị thành niên. Cũng chính vì lẽ đó nên đến bây giờ dù mới 30 tuổi nhưng tôi đã trải qua rất nhiều mối tình và lên giường làm chuyện ấy với rất nhiều cô gái… tôi cũng đã làm tan nát, vùi hoa dập liễu không dưới 10 cô con gái nhà lành.
Tuy nhiên, với tôi tất cả các cô gái ấy chỉ như một thứ đồ chơi tình dục để “giải khuây” chứ không hơn không kém. Và rồi khi tôi đã no xôi chán chè thì tôi đều giũ bỏ một cách không thương tiếc. Tuy nhiên cũng phải nói thêm một điều rằng, trong số các cô gái ấy cũng có những người yêu tôi, ngủ với tôi và dâng hiến chỉ để hy vọng “lừa” được một thằng công tử đẹp trai con nhà giàu, lại có nhà giữa thủ đô Hà Nội. Nhưng đâu phải dễ dàng thế, tôi vẫn còn “tỉnh” lắm.
Nhưng cuộc chơi nào rồi cũng sẽ có điểm dừng, một ngày kia khi tôi không còn ham hố với những trò chơi xác thịt ấy nữa. Tôi thực sự muốn tìm cho mình một bến đỗ bình an, một người con gái để có thể lấy làm vợ, sinh cho tôi những đứa con ngoan hiền. Tất nhiên người tôi lựa chọn sẽ phải là một cô gái ngoan hiền trong trắng thuần khiết chưa hề có vết bụi bặm nào trong tình trường.
Và tôi đã gặp em, tôi si mê ngay từ giây phút ban đầu mà không thể nào cưỡng lại nổi. Em là một người con gái mà theo tôi em có đầy đủ các đức tính tốt đẹp tôi đang tìm kiếm. Em giỏi giang, xinh đẹp, ngây thơ, ngoan hiền,… đáng để tôi nể trọng và cưới làm vợ.
Đặc biệt hơn cả là em không bao giờ để cho tôi đi quá giới hạn như những cô gái, mà tôi đã yêu trước đó. Chính điều ấy lại càng làm cho tôi tin tưởng em nhiều hơn và quyết tâm giữ trọn tình yêu với em cho đến ngày đơm hoa kết trái.
Theo thời gian, tình yêu của chúng tôi cũng đủ độ chín muồi, và chúng tôi cũng đang tính đến chuyện cưới xin. Tôi hạnh phúc đến tột cùng khi nghe em đồng ý nhận lời cầu hôn của tôi. Và để tránh việc em thay đổi ý định khi biết hết sự thật về mình, một thằng con trai đã ăn ngủ, lừa gạt hại đời biết bao nhiêu cô gái nên tôi đã muốn làm đám cưới càng nhanh càng tốt.
Ngày cưới, trong con mắt của tôi trông em đẹp như một thiên thần. Em làm tôi phải khao khát và chờ đợi để được làm “chuyện ấy” với em, cho dù tôi không còn lạ lẫm gì những cảm giác đê mê khi hai thân hình khác giới hòa quện với nhau…
Đêm tân hôn không thể kìm nổi lòng mình nữa tôi đã lao vào em như con hổ  đang đói đang khát mồi. Tưởng rằng tôi sẽ được thỏa cơn khát khao với em trong cái lần đầu tiên ấy. Nhưng thực sự em đã “không còn” nguyên vẹn như tôi vẫn nghĩ, tôi đã hụt hẫng quá về em. Tưởng em còn nguyên vẹn chứ như thế này thì cũng chẳng đáng 1 xu.
Không thể chịu nổi cái điều tồi tệ và nhục nhã ấy tôi lôi em ra tra hỏi, đay nghiến giữa đêm khuya. Em thản nhiên trả lời tôi bằng một câu chua chát mà xưa nay chưa bao giờ tôi nghe được “Nếu còn trinh, tôi sẽ không lấy anh… vì anh cũng chỉ là thứ cặn bã mà thôi…”
Tôi thực sự bị sốc bởi câu nói ấy, nhưng biết làm gì khi số phận đã an bài. Em đã là vợ tôi và điều đó không thể nào thay đổi được. Gờ đây, tôi cũng chẳng còn đầu óc nào để nghĩ về trò chơi xác thịt nữa, chỉ mong sao những đứa con do tôi và em sinh ra đừng đi theo vết xe đổ của bố mẹ nó.

Thuê gái gọi bất thành, mẹ chồng xin tôi cho em chồng thỏa mãn

Sau lần thuê gái gọi bất thành, mẹ chồng tôi quay sang năn nỉ tôi làm “vật hi sinh” cho em trai chồng “thỏa mãn” để chữa bệnh.Những điều bà nói ra khiến tôi thật sự buồn nôn. Tôi không thể hiểu được một người đã làm bà và có chút ít học hành lại có thể nói ra điều đó. 
Tôi uất nghẹn không nói nên lời và cũng không biết đối đáp như thế nào để giải tỏa hết nỗi lòng. Chẳng là chồng tôi có một người em trai mắc chứng chậm phát triển. Tuy vẫn nhận thức được nhưng nó cứ lù đù rồi mè nheo như một đứa trẻ tập nói.
Gần đây nó có nhiều biểu hiện phát triển sinh lý không bình thường. Tôi thường để con gái mình chơi đùa cùng chú ấy. Nhưng từ ngày phát hiện cậu bé của chú ấy có thể “đứng lên” được thì tôi cũng tế nhị cách ly hai người.

20150116170432-me2
Mẹ chồng năn nỉ và kiên nhẫn chờ đợi tôi. (Ảnh minh họa)

Tôi chọn giải pháp đưa con bé đi học mẫu giáo nhưng mẹ chồng tôi phản đối kịch liệt. Bất đắc dĩ tôi mới phải thú thật những lo nghĩ của mình.
Mẹ chồng tôi rất hoang mang vì những lời tôi nói nên đồng ý cho cháu nội đi học và hằng ngày theo dõi con mình. Tôi cũng để ý thấy mỗi lần “bí bách” là cậu em chồng tôi có dấu hiệu điên loạn hơn. Nó tự cởi áo quần rồi lấy đồ vật đâm vào cơ thể và la hét rất đáng sợ.
Tôi toan kể với chồng và bàn cách giải quyết vấn đề này thì bà gạt đi. Bà rất ngại phải đưa chú ấy đi khám chữa bệnh ở các trung tâm tư vấn hay bệnh viện tâm thần vì sợ lộ chuyện con trai bị tâm thần hay có vấn đề. Thì ra bao lâu nay bà toàn giấu mọi người về bệnh tình của con trai. Ai hỏi bà chỉ nói nó mắc chứng tự kỷ nhẹ, có thể điều trị tại gia.
Ngay sau đó bà đã dặn tôi phải bí mật chuyện này với tất cả mọi người kể cả chồng và bố chồng tôi. Bà trấn an rằng tự bà đã có cách giải quyết.
Tuy lo lắng nhưng tôi cũng gắng chờ đợi xem giải pháp của bà. Lại thấy bà chịu khó nghiền ngẫm sách báo nhiều ngày liền về vấn đề này nên tôi cũng yên tâm phần nào.
Một hôm, nhân lúc đàn ông trong nhà về quê giỗ tổ, bà vội vàng ra ngoài rồi trở về cùng với một cô gái còn khá trẻ. Tôi giật mình vì cách ăn vận của cô gái đó. Sau một hồi nghĩ ngợi, tôi thoáng hiểu ra rằng mẹ chồng tôi đang dắt gái gọi về cho con trai mình thỏa mãn nhu cầu. Tôi run lẩy bẩy khi thấy bà đẩy cô gái vào trong phòng chú út và khóa cửa ngoài.
Thật tình tôi ít có kiến thức về vấn đề này nên rất hoài nghi không biết liệu phương pháp của bà có thật sự hiệu quả hay không. Sau một hồi nghe tiếng la hét bên trong thì cô gái nọ đấm cửa và gào khóc xin ra ngoài.
Cô ta nhổ toẹt nước bọt ngay trước mặt mẹ chồng tôi rồi chửi thề rất nặng nề trước khi bỏ đi. Bà vừa khóc vừa chạy theo năn nỉ cô ta ở lại. Bà hứa hẹn trả tiền gấp đôi gấp ba nhưng cô ta vẫn không đồng ý.
Sau lần đầu “chữa bệnh” cho con trai thất bại, bà rất buồn phiền. Tôi khuyên bà nên nói với đàn ông trong nhà để họ có cách giải quyết nhưng bà mắng vì sợ bố chồng tôi đẩy chú út vào viện tâm thần.
Nhưng đây mới là chuyện khiến tôi sốc nặng. Sau khi thuê gái gọi bất thành, mẹ chồng tôi quay sang năn nỉ tôi làm “vật hi sinh” cho em trai chồng “thỏa mãn” để chữa bệnh.
Bà lấy lý do tôi đã là gái có chồng có con, không có gì gọi là mất mát thêm nữa và “cùng lắm là nó chỉ sờ mó vài cái”. Bà còn nói, nếu giữ kín chuyện này thì chồng tôi cũng chẳng biết. Tôi lại được tiếng là người con dâu hiếu thảo biết vì nhà chồng trong mắt bà.
Những điều bà nói ra khiến tôi thật sự buồn nôn. Tôi không thể hiểu được một người đã làm bà và có chút ít học hành lại có thể nói ra điều đó. Nhưng thất vọng hơn là tình cảm mà bà dành cho tôi. Thì ra những nỗ lực của tôi trong suốt thời gian qua không hề đủ để khiến bà xem tôi là ruột thịt mà chỉ là vật thế thân lúc hoạn nạn mà thôi.
Tôi uất nghẹn không nói nên lời và cũng không biết đối đáp như thế nào để giải tỏa hết nỗi lòng. Vì giận, tôi cố tình tránh mặt bà mấy hôm nay. Xui xẻo thay bà lại lầm tưởng tôi đang đắn đo suy nghĩ về lời đề nghị đó nên tỏ ra quan tâm và kiên nhẫn chờ đợi tôi.
Tôi nên ăn nói làm sao để trả lời và trả đũa bà một cách thích đáng đây mọi người?